thang may mitsubishi nhat ban dao tao lai xe day lai xe hoc lai xe thi bang lai xe công ty to chuc su kien thu mua phe lieu gia cao Dầu cầu hộp số ho ca koi ngoai troi thue tham tu tu goi la dinh lang Thuốc nở ngực Phim Chiếu Rạp Dịch vụ http://hangthanhly436.com/ tại tphcm Can ho green town binh tan amply jarguar Chợ Thái Hòa Máy bơm nước hỏa tiễn Lishiba http://xuongbanghecafe.com
[Longfic|T] Khuynh thế hoàng phi [YooSu|On going]





User Name
Password
  • Register
  • Help
  • Happy Birthday Yoochun
    Dinh Heoro nhắn với Các mem: Tham gia Fam lâu rồi mà chưa có quen ai >''< Mọi người ơi cùng làm quen nha~ Ngân LiLy nhắn với JYJ FC: Xin chào mọi người, em là thành viên mới! Mong cả nhà giúp đỡ nhé! thảo's joong nhắn với jyj family: xin chào. mình là thành viên mới mong mọi người giúp đỡ!!!!!!!! thanks binhgrey10 nhắn với hapink: NHỚ VÀ YÊU MỤ Ngân LiLy nhắn với jyj-sarahae: Xin chào, em là mem mới, mong được làm quen với cả nhà ạ !!!!!!!! known777 nhắn với jyj familly: junsu vừa mới xuất hiện trên vtv1,ai đó giải thích giùm đi! nhok_ngo nhắn với Kim Jaejoong: Chúc anh hoàn thành tốt nhiệm vụ, giữ gìn sức khỏe, hẹn ngày gặp lại! cochen nhắn với JYJ Family: Năm mới chúc mọi ngươit trong JYJF và gia đình khang, vạn sự như ý! NaYeon_6002 nhắn với JYJ Family: Xin chào, mình là thành viên mới, rất mong làm quen được với các bạn cochen nhắn với kim jae bong: Chúc anh sinh nhật vui vẻ. Anna Nguyễn nhắn với JYJFam: Chúc cả nhà có 1 Mùa Gíang Sinh an lành, hạnh phúc ^^ NgânCass nhắn với JYJ Family: Mình là Cass lâu năm nhưng hôm nay mới gia nhập. Mong mọi người giúp đỡ ^^ cochen nhắn với xiah junsu: Happy birthday to you ! I LOVE YOU FOREVER Anna Nguyễn nhắn với JYJ family: Xin chào cả nhà, mình là thành viên mới, mong cả nhà giúp đỡ nhiều nhé ThanhHuongVCass nhắn với JYJ FC: JYJ Japan Dome Tour 2014 Fighting!!!

    new reply
    Trang 10 của 10 Đầu tiênĐầu tiên ... 8 9 10
    Kết quả 91 đến 98 của 98

    1. #91
      Member
      lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute
      lovesubeo's Avatar
      » Join Date
      Feb 2012
      » Posts
      105
      Points
      1,068.08
      Total 'Thanks' Received by This User :
      3 For This Post
      632 Tổng số
      Chap 35. Phù thuỷ tộc Yuan


      Nhân gian đồn đại, sắc trắng tinh khiết của bạc nguyên chất có thể gột rửa máu tanh cũng như khiến cho con người thêm phần thanh thản khi có nó trong tay sau mỗi cuộc chiến.


      Và để giúp cho đệ tử của mình thoát khỏi những ám ảnh cùng những cơn ác mộng về máu, xác chết và ám ảnh tội lỗi, Nhất chi mai đã tìm mọi cách để có được chiếc mặt nạ quý của Ba Tư giành tặng đệ tử cưng nhất của mình. Kể từ đó, ai trong giang hồ cũng đều biết đến một Đệ nhất sát thủ với chiếc mặt nạ bạc che lấp đi một phần gương mặt trong bóng tối.


      “ Ca, vậy giờ ta phải làm sao? Hôm qua…ca với bệ hạ lại…thân phận Ma đế…”


      Myo Un mặt tái xanh nhìn Junsu, Junsu khoát tay.


      “ Không, ta không bị hắn phát hiện, muội quên ta có thuật dịch dung sao? Haiz nhưng vẫn đề ở đây là làm sao lấy lại cái mặt nạ mà không cần chạm mặt tên đó kìa.”


      Cậu buông một tiếng thở dài não nuột, bất chợt một bên tai giật giật, mặt Junsu trong thoáng chốc trở nên thâm trầm, một nụ cười nhếch môi quỷ dị hiện lên trên gương mặt khả ái khiến Myo Un thấy lạnh sống lưng.


      “ Đúng lúc ta cần giải toả thì đến, đúng là tự chui đầu vào rọ mà.”


      Junsu bình thản phân phó, mệnh lệnh của cậu khiến nàng nhất thời ngớ ra mất đến nửa ngày trời mới khôi phục. Khi hiểu ra thì nàng không khỏi mục trừng khẩu ngốc khi nhìn thấy…. cảnh tượng quái gở nhất trong cuộc đời.


      Choi quý phi đang cúi đầu kính cẩn dưới chân chủ tử của nàng.


      Là cúi đầu kính cẩn.


      “ Choi phi!” Myo Un kêu lên khe khẽ đồng thời giật giật vạt áo của Junsu.


      “ Không phải Choi phi đâu, nàng ta là Han Ah, kẻ đã nghe lệnh Choi phi hại ta phải vào ngục đó.”


      Thanh âm của Junsu nghe qua tưởng như ôn nhu nhưng thực chất chứa đựng sự băng lãnh cùng tàn nhẫn cực độ làm cho kẻ đang quỳ mọp dưới đất kia không khỏi cả kinh mà nhất thời rét run.


      “ Thiếu gia Junsu, xin ngài tha cho ta, ta thực ra…”


      “ Mi thực ra chỉ là một âm hồn sống nhờ ở cơ thể người khác thôi huh?”


      “ Ca, ca nói thế là sao?”


      Nhãn thần Myo Un lộ ra nét hoang mang đến cực độ, nàng hết nhìn Junsu lại nhìn đến ‘Choi phi’ đang quỳ dưới nền đất. Đáp lại nàng, Junsu chỉ cười lạnh.


      “ Muội nhớ ta đã từng kể cho muội nghe về phù thuỷ tộc Yuan của Ba tư không ?”


      Myo Un trần chừ một lát rồi cũng gật đầu.


      “ Kẻ đó…” Tay ngọc chỉ về phía ‘Choi phi’, nhấn mạnh từng từ. “ Chính là phù thuỷ đời cuối cùng của bộ tộc đó biết dùng cách chiếm hữu linh hồn của kẻ khác, vì tha hoá nên bị đuổi khỏi bộ tộc, ả đã chiếm linh hồn cung nữ Han Ah để kiếm chút bạc vụn của Choi phi. Nhưng không may lại bị Ryu Sang phát hiện, hắn đã truy đuổi ả đến tận đây. Chuyện tiếp thế nào, mi có thể kể cho muội muội của ta biết không?”


      Cơ thể Choi phi không ngừng run lên, tựa hồ như chỉ cần chạm nhẹ là ngã lăn kềnh ra đất.


      “ Ta…ta vì không còn chốn nương thân mà bản thân Han Ah lại bị truy sát nên…nên ta phải chốn vào cung nhưng con mụ Choi phi muốn giết ta, ta đã giết ả và nhập vào thân xác này.”


      “ Vậy…vậy ngươi là hồn ma ư?”


      Myo Un sợ hãi nép sau lưng Junsu ghê sợ nhìn kẻ kia, tay nàng run run gặt gao nắm lấy vạt áo cậu không rời. Nhác thấy dáng vẻ của nàng, Junsu phì cười.


      “Ả không phải loại ma quái như trong lời đồn đâu, muội đừng sợ. Bản thể của ả vẫn còn và giờ nó đã thuộc về ta, nói cách khác, ả đã bán linh hồn của ả cho ta. Myo Un, làm quen với đệ tử mới của ta đi, ả là Shi Ki (Thi Quỷ). Nếu không nhờ việc biết đc sự tồn tại của ả ta, muội nghĩ ta vẫn để cho con ả Choi phi còn sống đến ngày nay sao?”


      ….


      Thiên tú các cùng thời gian đó.


      “ Sư phụ, chẳng phải tiểu sư đệ đã gửi cho người cuốn văn thư lưu lại vụ án năm đó rồi sao? Sao người không rửa oan cho sư thúc rồi cho gọi sư đệ về?”


      Kim Heechul trong lúc mài mực cho Lee JunKi chợt nhớ lại tiểu dung có phần tiều tuỵ của cậu em trai không khỏi xót ruột mà kêu lên.


      “ Heechul, con đã bao giờ nghe lời đồn về ‘ đứa con thất lạc của thuỷ thần’ chưa?”


      Lee JunKi – minh chủ võ lâm, từ từ đặt chiếc bút xuống rồi bình thản hỏi người đệ tử, nhãn thần vẫn chăm chú nhìn vào bức hoạ mình vừa vẽ. Đứng bên cạnh người, Heechul không giấu nổi vẻ mặt khó hiểu nhìn vị đại minh chủ đồng thời cũng là sư phụ của mình rồi nhẹ nhàng gật đầu.


      “ Con đã từng nghe qua, nhưng chuyện đó thì đâu có liên quan đến tiểu sư đệ a~”


      “ Heechul, con và ta chỉ là những người trần mắt thịt, vỗn dĩ với những chuyện kì bí trong nhân gian đều coi đó là truyền thuyết thần thoại nhưng có đôi khi nó lại là sự thật đấy.”


      “ Sư phụ, người nói gì đệ tử quả thật không hiểu. Đệ tử chỉ là….”


      “ Con nghĩ sao nếu ta nói với con, tiểu sư đệ em trai con chính là một trong hai đứa con bị thất lạc của Thuỷ thần?”


      “ KHÔNG THỂ NÀO.” Kim Heechul biểu tình kì dị nhìn sư phụ, bàn tay trong lúc bất cẩn cũng hất đổ cả nghiên mực khiến thứ chất lỏng đen đặc lan đầy sàn nhà.


      “ Thế con nghĩ đứa bé mới có mấy tuổi đầu hết bị phụ mẫu đem thả trôi sông lại bị chôn sống mà vẫn còn có thể tồn tại đến giờ được sao? Hơn nữa nó cũng là đứa bé duy nhất tiếp thu được Huyết xà trưởng trong khi sư thúc của con tu luyện hàng chục năm vẫn không thể làm được.”


      “ Vậy…vậy sư phụ, nếu người đã nói vậy nghĩa là Junsu vẫn còn một người anh em song sinh sao?”


      Lee Jun Ki trầm mặc để một nửa gương mặt mình chìm trong màn đêm, nhãn thần nhìn vào bức hoạ vẫn còn nằm trên trác án rồi thở dài một hơi.


      “ Không sai.”


      “ Nhưng giờ cậu bé đó đang ở đâu vậy sư phụ?”


      “ Ta cũng không biết nữa.”


      End chap 35.

      Mình lovesubeo tự hào là một fan của JYJ^^
      Trả lời kèm Trích dẫn Trả lời kèm Trích dẫn

    2. Who Said Thanks:

      Luminous (04-22-2014) , candy_anie (04-21-2014) , Maruco6002 (03-05-2014)

    3. #92
      Member
      lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute
      lovesubeo's Avatar
      » Join Date
      Feb 2012
      » Posts
      105
      Points
      1,068.08
      Total 'Thanks' Received by This User :
      2 For This Post
      632 Tổng số
      Chap 36. Park đế đích phiền não.


      Tuyết vẫn rơi.


      Những cơn gió rít khiến cánh cửa sổ cung Trung Tú nện ầm ầm vào bờ tường nhưng cơ hồ nó sẽ chẳng bao giờ bị đóng lại bởi nơi ấy luôn có một mỹ nam nhân dõi ánh mắt mơ hồ nhìn ra phía ngoài. Dưới ánh sáng leo lét của ngọn du đăng trực tắt dường như còn nhìn thấy được bóng lưng bạch sắc cùng mái tóc đen, mượt như thác đổ xuống hai bên vai của người ấy.


      Bất cẩn mà để rơi chiếc mặt nạ bạc nơi chính điện, chỉ một việc nhỏ nhoi thế sao không ngừng khiến ta tâm phiền ý loạn, lòng ta thậm chí còn rối như tơ bòng?
      Hãy đến đó mà lấy nó đi, Junsu, chẳng lẽ ngươi còn e sợ điều gì sao?
      Ta ..ta chẳng e sợ điều gì cả, chỉ là mỗi khi đặt chân đến đó ta luôn có một cảm giác quỷ dị không thể diễn tả…Ta…ta…
      [ Là ngươi sợ phải thừa nhận bản thân ngươi đã yêu bệ hạ sao Junsu?]
      Đừng nói bậy, sao ta lại yêu hắn chứ, chỉ là…ta luôn có cảm giác nhộn nhạo khi ở gần hắn thôi.
      [Tim đập nhanh hơn, hô hấp cũng khó khăn hơn phải không?]
      Hình như là thế! Ta bị bệnh gì rồi phải không Xiah?
      Trong bóng đêm, thình lình một thanh âm vang lên.


      Dựa vào sự nhạy cảm của một người hành tẩu trong giang hồ nhiều năm, Junsu ngừng suy nghĩ lại ngay lập tức, tay nắm chặt lấy cây trường tiên đang nằm sâu trong tay áo, cảnh giác nhìn xung quanh.


      “ Xiah.” Park Yoochun nhíu mày, thanh âm khàn khàn gọi tên một phần nhân cách trong cậu.


      “ Bệ hạ, là ngài ư?” Junsu thở dài một hơi, đẩy sâu trường tiên vào tay áo rồi quay lại đóng cửa sổ. Tiếng gió rít ngoài kia đã làm Junsu mất cảnh giác khi không nghe thấy có người bước vào phòng mình.


      [Cũng tại Park đế - Park Yoochun làm hắn phiền loạn a~]
      Xiah, ta thấy ngươi bị ái tình làm cho quay quắt rồi đấy, theo ta nghĩ đó cũng chỉ là một phần thôi a~ Phần còn lại là do ám ảnh của bức hoạ bích trong thư phòng Park Yoochun.
      Park Yoochun ngồi trên ghế chăm chú nhìn cậu, ánh mắt hắn thăm thẳm lộ sự ôn nhu quyến luyến mà đến chính bản thân hắn cũng không nhận ra. Đúng lúc đó, Junsu quay lại và bắt gặp nhãn thần chất chứa sự sủng nịch của hắn, trong lòng chấn động vội vã quay mặt đi, nhân cơ hội đó, hắn vội vàng đứng lên kéo cậu vào lồng ngực mình mà ôm siết



      “ Thứ lỗi cho ta Xiah.” Hắn nói rồi vùi mặt vào cần cổ trắng nõn lộ ra qua lớp y liêu mỏng manh, từng làn hơi ấm phả nhẹ lên đó cốt mong cho cơ thể nhỏ bé này ấm thêm một chút.


      “ Sao lại xin lỗi ta?” Junsu vẫn giữ nguyên tư thế cũ, hai tay buông thõng nhàn nhạt hỏi.


      Cánh tay hắn đột ngột buông lơi, hắn ngẩng đầu lên cạ chóp mũi mình chạm vào chóp mũi cậu. “ Ta sợ nàng giận chuyện hôm trước.” Sau khi bỏ lại cho hắn một câu nói, cậu xoay người cùng nam nhân xa lạ kia ly khai, tuyệt nhiên không lần nào chịu xuất hiện trước mặt hắn, dù hắn có cho vời hay đích thân đến cũng không lần nào gặp được cậu. Hắn tự cho rằng cậu vì chuyện hắn lập Thần phi, không hảo hảo chiếu cố cậu một thời gian dài nên cậu cư nhiên giận dỗi, cả ngày ngồi phê tấu chương cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Nhìn xuống mớ chữ trong bản tấu, hắn lại bất giác hồi tưởng lại ngoại dung của cậu.


      Trong đầu hắn toàn là hình bóng của cậu.


      Từ nét mặt, sự lãnh đạm có đôi khi là cả chút tinh quái, cử chỉ đến cả tiếng đàn, tiếng tiêu lúc nào cũng ám ảnh hắn, luẩn quẩn trong hắn. Dù cho hắn có cố né tránh, tìm đến hơi của người đàn bà khác cũng không sao xoá bỏ cậu trong lòng.


      “ Ta chỉ là một Hoàng phi nhỏ bé, ngoại dung thì chẳng bằng ai, nói về tài nghệ so với các phi tần khác cũng kém cỏi hơn rất nhiều. Đó là còn chưa kể đến việc ta là một nam nhân, đâu có đủ tiện nghi như những nữ nhân khác để thoả mãn ngài. Thế nên ta cũng chẳng có chút tư cách gì giận ngài cả, thưa bệ hạ.”


      Junsu cười nhạt, thanh âm lộ sự chua chát.


      Ôn nhu hôn vào mái tóc hơi ẩm vì vương tuyết, Park Yoochun đau lòng nói “ Rõ là nàng đang giận ta mà, Xiah, nếu nàng muốn ta sẽ đuổi hết bọn họ đi.”


      “ Cả Thần phi ngài cũng nỡ đuổi đi ư?” Junsu lạnh lùng gạt tay hắn ra khi nhận thấy thân thể hắn như hoá đá vì lời nói của cậu. “ Nàng ấy chẳng phải giống ta, đều là công cụ để ngài nhớ về AhKy công tử sao, ta chẳng qua cũng chỉ có đôi mắt giống vị công tử ấy nhưng theo ta thấy thì nàng ấy có cả gương mặt giống a! Nếu ngài đuổi đi thì chẳng phải miễn cưỡng lắm sao?”


      “ Ta....” Park Yoochun không thể phản bác. Hơn ai hết, hắn hiểu những người bị hắn đưa vào cung phải chịu những gì nhưng hắn vô pháp ngăn cản bản thân thôi làm tổn thương đến họ. “ Nếu có thể gặp nàng trước thì hay biết mấy.”


      “ Có ý gì?” Junsu nhướn mày.


      “ Không…Không có gì.”


      Junsu sau đó cũng chẳng nói thêm điều gì, cậu tiến về phía bàn rót một chén trà, chậm rãi uống một ngụm. Junsu thích cái lạnh nên ngay cả trà trong phòng cậu cũng thực lạnh. “ Ngài mau hồi cung đi, hoặc đến cung nào tuỳ thích, ta nghĩ có lẽ cung Thần phi là hợp với ngài nhất rồi, giờ ta mệt, cần phải nghỉ ngơi, không tiễn.”


      Park đế thấy vậy không khỏi ngẩn ngơ, đáy lòng trào lên một cơn đau bất kham, cơn đau ấy lan đến tận tim khiến hô hấp ngưng trệ. Hắn đưa tay ôm lấy ngực rồi cả thân hình to lớn cứ thể đổ vào lòng cậu.


      “ Ngài sao vậy?” Junsu hốt hoảng ôm hắn vào lòng rồi chợt lặng đi khi cảm nhận thấy vai áo mình ươn ướt. Hắn đang khóc vì cậu ư?


      Sao lúc nào hắn cũng khóc lóc như thế?


      Lần thứ hai hắn đã khóc trên vai cậu thế này rồi!


      Cứ thế cậu đứng im để hắn mượn cậu một bờ vai làm điểm tựa.

      Nhiệm vụ của ta đã sớm được hoàn thành, lẽ ra ta cần rời khỏi đây để quay về Thiên Tú các....
      Thế nhưng, khi sư phụ nói ta phải ở hoàng cung này thêm một thời gian, ta lại chẳng cần hỏi lý do tại sao mà nguyện ý ở lại...ta biết khoảnh khắc ấy trong đầu ta có hắn...và ta thực sự muốn ở lại vì hắn chứ không phải vì lời phân phó kia của sư phụ...
      Xiah ngươi nói xem, là ta yêu hắn thật sao?
      End chap 36.


      Mình lovesubeo tự hào là một fan của JYJ^^
      Trả lời kèm Trích dẫn Trả lời kèm Trích dẫn

    4. Who Said Thanks:

      Luminous (04-22-2014) , candy_anie (04-21-2014)

    5. #93
      Junior member
      Luminous is just really nice Luminous is just really nice Luminous is just really nice Luminous is just really nice
      Luminous's Avatar
      » Join Date
      Mar 2014
      » Đang ở
      from Heaven
      » Posts
      10
      Points
      16.27
      Total 'Thanks' Received by This User :
      1 For This Post
      35 Tổng số
      Aiyoo mình đọc một lèo từ chap 1->36 luôn, giờ trong đầu toàn ảnh của su ú ~~~
      Fic của Bya hay lắm lun á (chắc tại mình hay mê fic nào có giang hồ lục lâm nên bị bấn rùi)
      Junsu gần đây cool quá không những biết võ công mà còn băng lãnh nữa a~~ mình hơi bị khoái cách Su trả thù những kẻ đã làm khổ Xiah
      Bya còn quăng tin hot là bạn su nhà mình còn là đứa con thất lạc của Thủy thần nữa O.O fic càng ngày càng thú vị a~
      Tiếp tục hóng chap mới của bya~ 5ting

      P/s:nhìu khi cái nút thank nó bị khìn nên không thank được Bya thông cản nha
      Mình là reader mới nên cũng không biết nói gì nữa :v: *gãi gãi* chắc đủ dài rùi nhỉ
      Lần sửa cuối bởi HoaBong, ngày 04-22-2014 lúc 23:02.

      Mình Luminous tự hào là một fan của JYJ^^
      Trả lời kèm Trích dẫn Trả lời kèm Trích dẫn

    6. Who Said Thanks:

      lovesubeo (04-23-2014)

    7. #94
      Member
      lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute
      lovesubeo's Avatar
      » Join Date
      Feb 2012
      » Posts
      105
      Points
      1,068.08
      Total 'Thanks' Received by This User :
      0 For This Post
      632 Tổng số
      He he cứ tuởng mọi người quên Bya rồi nha!

      Chap 37. Thù mới hận cũ


      “ Ngài đỡ hơn chưa?” Junsu rút trong tay áo ra một chiếc khăn tay mới đưa cho hắn.Sau gần một canh giờ ngồi khóc, vai áo Junsu giờ thẫm đẫm nước mắt của hắn nên phải chăng cũng vì thế mà thanh âm của cậu khi nói với hắn cũng có phần ôn nhu hơn rất nhiều.


      “ Cảm ơn nàng, lúc nào ta cũng phiền nàng rồi.” Đỡ lấy chiếc khăn lụa một cách cẩn thận, hắn nhẹ nhàng lau đi vệt nước lem trên mặt.


      Junsu lặng im ngồi nhìn hắn mà chẳng nói thêm gì.


      Bất chợt cánh cửa sổ được cậu đóng kín bật mở, lãnh phong ùa vào như thác lũ làm du đăng yếu ớt phụt tắt. Xung quanh hai người tối đen như mực. Nhưng vì hành tẩu nhiều năm trong giang hồ cùng với đôi mâu tử thật đặc biệt nên Junsu dễ dàng cảm nhận cũng như nhìn thấy chỉ trong nháy mắt, từ bên ngoài đêm lạnh, có 2 bóng người lao vào sương phòng của cậu. Qua âm thanh lướt gió của chúng thì có thể thấy, bọn chúng cũng không phải phường đâm thuê, chém mướn bình thường, huống hồ, có thể vượt tường vào tận hoàng cung thì hẳn nhiên cũng thuộc dạng sát thủ cao cấp trong giang hồ.


      Junsu ‘hừ’ lạnh một tíêng rồi nhanh chóng đẩy Park đế ra sau mình. Trường tiên trong tay áo nhanh chóng được rút ra.


      “ Xiah!” Park đế nheo mắt cố gắng nhìn, mắt hắn tuy đã quen hơn với bóng tối nhưng tất thảy chỉ là những bóng đen lờ mờ. Hắn nhận ra đó là thích khách đến ám sát hắn và Xiah.


      “ Xiah, nàng mau tránh ra sau, ta sẽ bảo vệ nàng.” Hắn mạnh mẽ kéo Xiah ra sau hắn, bóng lưng của một nam tử hán đổ dần lên thân bạch sắc. Đứng sau hắn, Junsu nhếch môi cười rồi lắc lắc đầu.


      Với chút võ công hạn hẹp học từ những võ tướng mà nam nhân này cư nhiên muốn ra mặt thay ta đối phó với lũ này sao?
      Park Yoochun thật không biết lượng sức mình mà!
      Vung tay đập mạnh vào cổ Park đế, Junsu ôn nhu đỡ người đó lên giường nằm trước khi tiến về phía hai bóng đen đang đứng. Thực ra, ngay khi nhìn thấy bọn chúng, Junsu đã phóng về phía chúng ma châm khiến chúng tạm thời bất động. Bình thản, rút ma châm điểm những huyệt đạo quan trọng ra, Junsu một bên dùng trường tiên trói chặt một tên, còn tên kia, cậu dùng chân ép hắn xuống sàn phòng lạnh. Vì chịu va đập mạnh, bọn chúng đã tỉnh, nhận ra tình cảnh của bản thân thì vô cùng hoảng hốt.


      “ Ngậm miệng lại cho ta.” Junsu âm trầm quát đồng thời cũng hướng ra phía cửa huýt sáo nhẹ.


      “ Thiếu gia…nô tài hộ giá chậm trễ…”


      “ Xiah, người có sao không?”


      Từ ngoài cửa sổ, hai bóng đen khác lao vào, cả hai có cùng một biểu tình kì dị.


      Junsu trừng mắt với tên nam nhân đang quỳ mọp rồi đầy tên thích khách bị quấn chặt trong trường tiên về phía hắn, cậu ngoắc tay ra hiệu cho nam nhân còn lại đỡ tên bị cậu dặt dưới chân đứng lên trước khi tiến đến bàn trà, ngồi vắt chân ưu nhã. Trong màn đêm, mâu tử ánh lên hàn quang tàn độc.


      “ Muốn chém muốn giết thì mau làm đi, ngươi đừng có tìm cách để hạ nhục bọn ta.” Một trong hai tên thích khách lên tiếng, ngữ khí không giấu nổi sự hoang mang với kẻ mình nhận lệnh hành sát.


      “ Đừng nóng thế chứ! Là sát thủ hàng đầu của Bạch hồ thần kiếm, chẳng lẽ Kim thiếu chủ không dạy các ngươi điều tối thiểu là phải bình tĩnh trong những trường hợp trọng yếu ư?” Kim Junsu thản nhiên lên tiếng, thanh âm không chứa đựng mảy may một chút cảm xúc. Sát khí đối với cậu chẳng qua cũng chỉ là chút doạ nạt bình thường, dù cho chủ tử của bọn chúng có xuất hiện ở đây chưa chắc cậu đã để vào mắt. Bởi nếu xét theo hoàn cảnh hiện tại thì, Kim thiếu chủ của chúng cũng chỉ là hậu bối của Junsu.


      Nhưng đó là đối với cậu còn với những kẻ không biết thì hẳn nhiên sẽ thấy sợ hãi cực độ.


      Làm sao một tên tiểu tử chẳng qua cũng chỉ là một cung phi trong hậu cung cư nhiên lại biết được lai lịch của bọn chúng. Còn biết cả Kim thiếu trang chủ của chúng nữa.


      “ Làm thế nào ngươi biết được?” Ngữ khí không khỏi ngạc nhiên.


      “ Thi triển khinh công mà không gây ra chút tiếng động gì, hơn nữa trên chuôi kiếm của các ngươi còn được khắc chìm dòng chữ Bạch Hồ. Ngoài Bạch Hồ thần kiếm ra thì còn ai vào đây nữa?” Junsu cong môi tạo thành nụ cười châm biếm. “ Bạch Hồ thần kiếm giết người không ghê tay, trong một đêm chỉ cần 2 người trong số các ngươi đã có thể dọn sạch cả một tiểu trấn thì ai dám giả mạo.”


      “ Rốt…rốt cuộc ngươi là ai?”


      Sự e sợ càng khiên cho thanh âm thoát ra khỏi cổ trở nên khó khăn. Trời tối như vậy, tiểu tử này cư nhiên có thể nhìn thấy hai chữ ‘ Bạch Hồ’ khắc chìm trên chuôi kiếm và nghe được cả tĩnh khinh công của phái này thì chắc chắn thân phận không tầm thường.


      Junsu tiếp tục cười nửa miệng rồi cao ngạo nhìn bọn chúng. Gương mặt chìm trong màn đêm dù không còn mặt nạ bạc bảo hộ vẫn thể hiện sát khí ngút trời. “ Ta là người mà chủ tử của các ngươi phải gọi một tiếng ‘ca ca’ mà ngươi đã bao giờ nghe đến Ma đế chưa?”


      “ Ngư…Thiếu hiệp là Thiên hạ đệ nhất sát thủ Ma đế ư?” Đồng loạt cùng cúi đầu. “ Thuộc hạ đã nghe danh thiếu hiệp từ lâu, nay có dịp diện kiến quả thực đã thất lễ với thiếu hiệp.”


      “ Cũng đâu phải lỗi của các ngươi, chỉ là ta không hiểu sao hai ngươi lại có thể phản bội gia môn mà đi nghe lệnh một ả nữ nhân.” Junsu bình thản nói nhưng ngữ âm cậu phát ra tràn ngập máu tanh ngập ngụa làm hai tên đệ tử kia mao cốt tủng nhiên, lo sợ cho số mệnh của mình.


      “ Thiếu hiệp xin tha tội…chỉ là…chỉ là…”


      “ Với danh vị của hai ngươi, ta đoán các ngươi nhận được cũng đến 1000 lạng bạc đấy nhỉ? Nói, ai là kẻ đã thuê hai ngươi đến giết ta.”



      Hai tên kia đổ mồ hôi hột lắc đầu. “ Thuộc hạ không biết thưa thiếu hiệp, có một người đàn ông đến tìm thuộc hạ và nói chúng thuộc hạ hãy đi hành thích Kim Hoàng phi nên…”


      “ Không cần nói nữa.” Junsu đều đều nói. “ Kiếp sau đừng đắc tội với ta.” Thanh kiếm của Ah In bất ngờ bị cậu rút ra, ánh sáng trắng lướt trong không trung cứa đứt đôi hai cái cổ. Huýêt nhục phun trào. Junsu khum tay đẩy nội lực khiến cho dòng huyết đỏ thắm nhảy múa, cuộn xoáy trước khi tan biến, còn hai cái xác kia cũng tan thành mây khói.


      Đứng một bên chứng kiến từ đầu đến cuối, Ah In không khỏi kinh hãi. Kim Xiah của gã năm nào giờ đã hoàn toàn biến mất. Gã có chết cũng không thể ngờ, người con trai trong sáng một thời khiến tim gã trật nhịp lại có thể ra tay độc ác đến vậy. Trái với gã, Ryu Sang lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Đây đâu phải là lần đầu, Ryu Sang chứng kiến cách giết người của thiếu gia.


      “ Sao…bọn chúng là…đệ tử của sư đệ người mà? Sao …sao cư nhiên lại giết bọn chúng?”


      “ Kẻ phản bội giữ lại cũng vô dụng. Đó còn chưa kể đến việc chúng có thể quay lại cắn ta bất kì lúc nào nên phòng trừ thì vẫn hơn.”


      Dứt lời, Junsu phủi tay, liếc nhìn Park đế đang nằm bất động trên giường rồi nhìn Ryu Sang.


      “ Bọn chúng tuy không biết nhưng ta đoán chuyện này có liên quan đến thần phi, để thuê được người của Bạch Hồ thần kiếm thì ả không phải kẻ đơn giản đâu. Ngươi mau đến phái Bạch Hồ nói Kim thiếu chủ đến thành Tây gặp ta.”


      “ Thuộc hạ đã hiểu thưa thiếu gia, xin cho thuộc hạ cáo lui.”


      Ryu Sang nghiêng mình cúi chào trước khi xoay người cùng Ah In ly khai nhưng lại bị Junsu gọi giật lại.


      “ Chờ đã….”


      End chap 37.

      Mình lovesubeo tự hào là một fan của JYJ^^
      Trả lời kèm Trích dẫn Trả lời kèm Trích dẫn

    8. #95
      Member
      lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute
      lovesubeo's Avatar
      » Join Date
      Feb 2012
      » Posts
      105
      Points
      1,068.08
      Total 'Thanks' Received by This User :
      0 For This Post
      632 Tổng số
      Chap 38. Đứa con thất lạc của thuỷ thần


      Part 1.


      “ Chờ đã!”


      “ Thiếu gia, người có gì muốn phân phó ?”


      “ Ah In, ngươi nhặt thanh kiếm kia lên đi… Đúng là nó đấy…Gìơ thì đâm ta!”


      Junsu mặt không đổi sắc bình thản ra lệnh.


      “ Thiếu gia…sao…người…”


      “ Mau đâm đi, ở vị trí này.” Vừa nói Junsu vừa chỉ vào vị trí gần sát với trái tim.


      “ Người…người đùa sao thiếu gia?” Ah In bối rối nhìn hết Junsu lại nhìn Ryu Sang dáng vẻ cầu cứu, thanh kiếm trên tay gã run lên bần bật.


      “ Ta đã bao giờ đùa ngươi chưa, nào mau đâm đi, nếu ngươi không đâm ta sẽ không cho ngươi gặp lại Kim Xiah nữa đâu.”


      “ Thiếu gia, làm thế sẽ mất mạng đấy.”


      “ Đâm đi.” Mâu quang lạnh như băng, Junsu nhìn chằm chằm vào Ah In một cách dữ tợn ra lệnh. “ Đâm cho đúng vào, chỗ ta bảo ấy.”


      “ Ta không thể.” Ah In đau đớn ném thanh kiếm đi rồi xoay người nhanh chóng ly khai. Hắc y của gã nổi bật giữa nền tuyết phủ nhưng lại hoà hợp một cách tự nhiên với sắc âm trầm của nền trời kia đồng thời cũng che đậy gương mặt nhăn nhúm, tràn ngập yêu thương, xót xa và cả uất hận đối với chủ tử đồng thời cũng là người mà gã yêu nhất.


      Nhìn theo bóng lưng gã, Junsu lãnh nhiên phun một câu “ Vô dụng” rồi dùng chân đẩy thanh kiếm về phía Ryu Sang. “ Hiểu ý ta chứ?”


      “ Vâng thưa thiếu gia.”


      Ryu Sang gật đầu, rồi nhanh chóng dùng tay đỡ lấy thanh kiếm.


      Đúng lúc này, thân ảnh vừa bị Junsu lôi khỏi giường nhúc nhích. Park đế đã tỉnh, hắn xoa xoa cần cổ đau nhừ của mình ngơ ngác nhìn xung quanh. Khi mơ hồ có nhận thức thì chỉ kịp thấy có một bóng đen bất ngờ lao tới.


      “ Bệ hạ” Junsu hô lớn. Tiếp theo cậu đẩy hắn ra, cơ thể bạch sắc nhỏ nhắn ngoan cường đứng trước mặt hắn, thanh kiếm lấp loá thứ ánh sáng trắng quỷ dị, cắm sâu vào phần ngực bên trái của Junsu, ngay phía dưới tim.


      Tiên huyết như nước triều dâng phun trào nhuộm đỏ hoàng bào của hắn và y phục của cậu.


      Sau khi cảm nhận nhát đâm đã đủ, Ryu Sang vội vã rút thanh kiếm ra, thu kiếm lại và nhanh chóng nhảy khỏi cửa sổ rồi biến mất. Lúc này khi không còn vật nào để che chắn, vết thương càng nứt rộng, huyết nhục tựa hồ bắn cả lên mặt hắn. Vô lực ôm lấy vết thương trước ngực, Junsu ngã về phía sau, cậu để bản thân rơi vào vòng tay hắn.


      “ Xiah, nàng….”


      Park đế bừng tỉnh, thần thái dần khôi phục khi đỡ lấy cơ thể đẫm huyết tươi trong lòng mình. Trái tim hắn đột nhiên co rút lại đau đến bất kham khi nhìn thấy vết thương tuôn máu xối xả.


      Những ngón tay loang lổ huyết nhục của cậu run rẩy chạm vào vệt máu trên má và hoàng bào của hắn, trong đáy mắt cơ hồ lộ ra nỗi xót xa khi cho rằng hắn cũng bị thương, cậu thở hắt ra, đầu cố rướn lên cao để hớp lấy chút không khí. “ Bệ hạ… ngươi… không… sao… chứ?”


      “ Ta không sao…Xiah, sao nàng lại ngốc như thế hả?”


      Hắn lên tiếng trách móc, chẳng biết từ khi nào, chất giọng trầm ấm của hắn đã lạc đi vì lệ ngân dâng đầy khoé mắt, nghẹn đắng trong cổ. Hắn gắt gao nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cậu rồi ôm chặt cậu vào lòng. Hắn sợ. Lần đầu tiên trong nhiều ngày tháng qua, khoành khắc này hắn mới thực sự nhận ra trong trái tim hắn, hình bóng của người con trai tên Kim Xiah đã hằn sâu hơn hắn tưởng, thậm chí cậu còn từ từ khoả lấp đi khoảng trống mà Kim AhKy để lại trong hắn.


      Ôn nhu hôn lên vầng trán ướt mồ hôi, hắn thì thầm. “ Nếu nàng có xảy ra chuyện gì thì thử hỏi trẫm làm sao sống nổi đây Xiah.”





      Cung Trung Tú hôm nay bỗng trở nên tấp nập, nhưng trái với cái không khí vui tươi lẽ ra phải có lại là một bầu không khí quỷ dị, ngột ngạt, thi thoảng trong không gian còn vằng lại mùi tanh nồng của huyết nhục.


      Từ cửa sương phòng Hoàng phi, những cung nữ cùng thái giám nối gót nhau kẻ ra người vào mang theo những miếng vải trắng nhuốm đầy tiên huyết đỏ đến gai mắt. Sâu bên trong nội thất nơi Hoàng phi Kim Xiah đang nằm tĩnh lặng, ôn hoà với thần sắc tái nhợt như xác chết, tất cả mọi người đều nín thở nhìn nhau rồi cùng nhìn vị thái y già chuyên chú bắt mạch qua một sợi chỉ mảnh. Đôi mày kiếm của vị thái y liên tục nhíu lại, biểu tình cực kì nghiêm trọng khiến tất thảy mọi người đứng ngồi không yên.


      “ Sao vẫn chưa xong chứ? Cái lão già vô dụng này, đệ đệ yêu của ta mà có mệnh hệ gì, ta sẽ chém đầu lão, phanh thây lão ra.” Hoàng hậu Jaejoong tâm ý phiền loạn đi qua đi lại trong phòng nhịn không được rít lên với lão thái y khiến lão giật thót. Myo Un đứng một bên thấy bộ dạng của hoàng hậu cũng không đành lòng mà lên tiếng.


      “ Hoàng hậu nương nương, Hoàng phi phúc lớn mạng lớn nhất định sẽ không sao đâu mà, hơn nữa nếu người biết có Hoàng hậu nương nương, bệ hạ và đại thần quan đại nhân lo lắng cho thì người hẳn sẽ vui mừng lắm mà tỉnh lại a~”


      Dù đã được Ryu Sang thông báo trước nhưng khi chứng kiến ca ca của mình bị thương nàng cũng cười không nổi, bàn tay liên tục nắm lấy vạt áo cầu nguyện.Đôi mắt nàng không lúc nào rời khỏi thân ảnh nằm bất động trên giường, thi thoảng liếc sang kẻ vẫn đang ngồi gắt gao nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cậu.


      “ Thái y, nàng ấy sẽ không sao chứ?” Hắn lo lắng hỏi khi thấy vị thái y già đã buông sợi chỉ đỏ.


      Thái y quỳ xuống, đầu cúi thấp tựa như chạm cả vào sàn phòng, “ Muôn tâu bệ hạ, nếu nhát kiếm này đâm sâu hay chệch thêm chút nữa thì dù Hoa Đà có tái thế cũng chưa chắc đã cứu được !”


      Lòng nóng như có lửa thiêu đốt nhưng một khắc cũng không nới lỏng bàn tay nhỏ bé trong tay mình ra, Park đế trừng mắt “ Đừng nói mấy lời vô nghĩa đó nữa. Rốt cuộc tình trạng hiện tại của nàng ra sao?”


      Lão thái y một chút cũng không dám ngẩng lên, suýt chút nữa đã bị hắn doạ cho sợ chết, run run nói. “ Bệ hạ, vết thương của nương nương quá mức trầm trọng, duy trì được đến lúc này đã là một kì tích rồi a~ Tuy thần đã dùng dược thảo cầm máu cho nương nương nhưng nếu qua ngày hôm nay tức là trước giờ Tý đêm nay, nương nương không tỉnh lại, về phần có thể sống sót được hay không thần e là phải tuân theo thiên ý.”


      OANG


      Hắn nghe thấy tiếng trái tim mình nứt vỡ, bàn tay tăng thêm vài phần lực đạo lên làn da mềm mại. Bên cạnh hắn, hoàng hậu đã không giữ được vẻ bình tĩnh thường thấy, người xô mạnh lão thái y khiến lão ngã ngoài trên mặt đất. “ Lão già vô dụng này, ta nói cho lão biết, lão phải cứu bằng được đệ yêu của ta nếu không thì đừng trách ta, ta sẽ phanh thây lão ra cho thú ăn…”


      JinJoo, Myo Un và Shim đại thần quan trông thấy cảnh ấy phải vội vàng vào lôi hoàng hậu ra. Hắn ngồi bên Junsu bị tiếng ồn làm tâm ý vốn phiền loạn nay trở nên bất kham lạnh lùng nói, trong thanh âm mang theo vài phần bá đạo.


      “Ngươi mau lui ra ngoài chuẩn bị dược cho nàng, nhớ lấy nếu nàng có xảy ra chuyện gì thì trẫm sẽ không tha cho ngươi và cả gia quyến nhà ngươi đâu. ”


      “ V..vâng thưa bệ hạ.” Lão thái y chậm chạp lui đi. Khuôn mặt già nua mướt mồ hôi giữa tiết trời lạnh lẽo.


      Đợi cho bóng lão khuất sau cánh cửa, hoàng đế mới tiếp tục phân phó.


      “ Đại thần quan, khanh hãy mau về thần điện cầu nguyện thần linh ngày đêm cho trẫm, nhất định khanh phải thỉnh thần linh khiến nàng tỉnh lại trong ngày hôm nay. Còn hoàng hậu, trẫm thấy huynh cũng cả đêm qua không ngủ rồi, mau về điện Hoàng Thiên hảo hảo nghỉ ngơi đi.”


      “ Nhưng…” Hoàng hậu bất mãn nhìn hắn nhưng rồi nhìn thấy cái trừng mắt của hắn cũng phải đồng ý.


      Hắn nói tiếp. “ Ha Rim cho truyền đại tướng quân đến đây cho trẫm, trẫm nghe nói hắn biết nhiều những vị thần y trong giang hồ, chắc chắn phải có kẻ chữa được cho nàng.”


      (tbc)

      Mình lovesubeo tự hào là một fan của JYJ^^
      Trả lời kèm Trích dẫn Trả lời kèm Trích dẫn

    9. #96
      Member
      lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute
      lovesubeo's Avatar
      » Join Date
      Feb 2012
      » Posts
      105
      Points
      1,068.08
      Total 'Thanks' Received by This User :
      1 For This Post
      632 Tổng số
      Part 2.

      Đây là đâu, sao lại tối như vậy?

      Chẳng lẽ ta vẫn chưa tỉnh lại ư? Tuyệt không có khả năng, Ryu Sang đã đâm đúng rồi mà, nếu xét ra thì ta phải tỉnh lại rồi chứ?


      Lang thang bốn phía, xung quanh là hắc ám vô tận như cũ vẫn không thấy chút ánh sáng dù chỉ là nhỏ nhoi. Junsu ngơ ngác nhìn quanh như nai con lạc hướng, đôi đồng tử cố căng tròn những mong nhìn thấy dù chỉ là mảy may nhưng tuyệt nhiên vẫn không thấy gì ngoài màn đêm đen đặc. Lạnh lẽo bao quanh cơ thể nặng trĩu chỉ muốn đổ gục xuống nhưng linh cảm của một sát thủ buộc cậu phải tiếp tục bước đi. Cậu cứ bước mãi, bước mãi cho đến khi nhác thấy miền ánh sáng le lói, quá mừng rỡ Junsu chạy nhanh về phía ấy…


      Hai tiểu hài nhi của Ha Baek đây ư?

      Kháu khỉnh quá nhỉ?

      Ách …tiểu tử, ngươi ghê gớm quá đấy! Ngươi là ca ca của nhóc kia huh?

      Hắc hắc…được rồi…được rồi…cho ngươi đi, để ta cho ngươi đi…Cùng biến mất nhé!

      Dòng nước cứ mãi cuộn xoáy, tiếng siết dữ dội đến mức đã nuốt chửng vào trong cái thanh âm gào thét của hai hài tử sinh đôi còn nằm trong bọc và che đi tấm mặt nạ của kẻ lạ mặt đương tiến khỏi thuỷ cung.

      Đứng bên cánh nôi còn đung đưa, Junsu thất thần nhìn nam nhân đó. Cậu biết chắc hắn không thấy mình nhưng mơ hồ trong tâm trí, lần đầu tiên cậu cảm thấy hoảng sợ, nỗi sợ hãi đang ăn mòn cái danh Ma đế.


      Đứa bé ấy….

      Junsu lẩm bẩm rồi vô thức đi theo.

      Trái tim cậu nện bình bịch vào lồng ngực.

      Bước chân lê nặng nhọc theo kẻ kia đến một bờ vực thẳm, Junsu đổ gục xuống thở hổn hển, đôi tay chới với muốn ngăn hắn ném hai đứa trẻ xuống nhưng vô lực, thanh âm cũng không thể nào thoát ra nổi chỉ còn là những tiếng ú ớ mắc nghẹn. Junsu bất lực nhìn hai hài nhi bị tung lên cao rồi rơi xuồng, cẩm bị bao quanh người chúng bung ra. Hai cơ thể nhỏ bé quay một vòng quanh không trung, bàn tay nhỏ gắt gao nắm lấy nhau như sợi dây liên kết của cặp sinh đôi rồi đột ngột chia lìa… Tiếng khóc một uỷ khuất, một thảm thiết của chúng siết chặt lấy cậu…Cậu thấy đầu mình nặng trịch rồi cứ thế Junsu miên man rơi vào hắc ám vô tận. Không gian xung quanh lại một lần nữa cuộn xoáy như nước triều nhấn chìm Junsu và đưa cậu trôi đến một miền ý thức khác…



      Cánh đồng cỏ xanh

      Rì rào gió thổi…

      Gió mang đôi chim nhạn bay về phương trời xa…



      Tiếng ca đồng dao của một đứa bé ngồi bên dòng nước. Tí ta tí tách…dòng nước khẽ lay động…tí ta tí tách …đôi mắt màu hổ phách sáng trong.


      “ Ahky~”


      “ Ca~”


      “ Sao đệ lại ra đây? Ngoài trời lạnh lắm nga~”


      “ Ca~ Ahky thích nước lắm! AhKy muốn xuống kia~”


      “ Ahky, trời lạnh lắm a, không tắm được đâu, vào trong ca bảo hạ nhân pha nước ấm cho đệ được không?”


      “ Ca~ AhKy muốn ra sông cơ,”


      “ AhKy, không được đâu.”


      “ Ca, có người nào đó đang đợi đệ, đệ muốn đi~”


      Huyết lệ vô thức thấm nhoè gương mặt băng lãnh. Ma Đế đang khóc thay cho cậu nên lệ mới đỏ thẫm như vậy. Cảm giác hoảng loạn khiến cậu sợ hãi đến mức phải đẩy Ma Đế ra thay ngay khoảnh khắc cậu nghe thấy bản đồng dao kia và nhìn thấy kẻ kia : Kim AhKy.


      Là do cậu ghen với đứa nhóc đó ư?


      Không, dù có luyến ái Park Yoochun đến quay quắt thì cũng không bao giờ cậu để mình phải vì ai mà rơi Huyết lệ thế này? Nhưng vì sao chứ, vì sao vẫn không kìm được khi nhìn thấy AhKy? Junsu đau đớn nhắm mắt lại.

      Ca, khả năng chiêm tinh để làm gì chứ?

      Ta không cần nó nữa, không cần!


      Thanh âm mơ hồ thoát ra trong hư vô. Lại đến một miền ý thức khác rồi.


      Junsu mở hé mắt, hơi bất ngờ vì ngồi ngay trước mắt cậu là Kim AhKy với dáng vẻ trầm ngâm.


      Vừa rồi là gì…là tâm trí của y sao?


      Junsu nghiêng đầu rồi cũng ngồi xuống cạnh y, y giờ đã lớn, đã trở thành một thiếu niên tuấn tú nhưng cũng xinh đẹp hơn người. Có lẽ lúc này y đã trở thành ái nhân trong lòng Park Yoochun rồi, nghĩ đến khả năng này, lòng Junsu không hiểu sao lại quặn lên một cơn bất kham, cứ thế im lặng nhìn y và dòng sông lớn trước mặt.


      “ Ca!” Đột nhiên y nhỏ giọng gọi khiến Junsu giật mình nhìn xung quanh.


      Là y đang gọi Jaejoong ca sao?



      Không xung quanh đó không thấy bóng dáng của Jaejoong, vậy thì y đang gọi ai? Hay y đang nói một mình?

      Junsu tràn đầy nghi vấn nhìn y và nghe y tự nói bên dòng nước.


      “ Dù cho ta và ca ca chưa từng nhận thức nhưng trong tâm thức, ta đã thử hình dung ra tiểu dung của ca rất nhiều lần. Ca, có phải ca cũng có khuôn mặt giống ta không? Ca, có phải ca cũng có khả năng tiên tri như ta không?”


      Y bất giác thở dài, tay nhỏ chạm lên mặt nước khiến nó cuộn sóng. Junsu kinh ngạc hết nhìn dòng nước xoáy lại nhìn AhKy, y đang khóc, nước mắt như châu rơi. Trời đổ mưa.


      “ Ca, ta mong ca với Chunnie có thể sống hạnh phúc. Hai người phải sống thật hạnh phúc đấy! Ca… ta cũng mong ca không có khả năng như ta, đoán trước tương lai làm gì khi bản thân bất lực không thể thay đổi được hiện thực tàn khốc ấy chứ…”


      Y nấc lên khiến ngữ âm phát ra chỉ còn là những từ rời rạc.


      “ Nhưng ca ơi, ta cũng yêu Chunnie nhiều lắm! Yêu hơn chính bản thân ta vậy…ta biết phải làm sao đây khi biết rằng ta không phải duyên tiền định của huynh ấy…Ca~”




      Ta phải ly khai Chunnie, ly khai huynh ấy thật xa để huynh ấy không còn vì ta mà gặp nguy hiểm nữa…


      Cánh rừng gần biên giới hai nước Lee và Dong Bang, nơi nghe đồn là có cáo chín đuôi cư ngụ vì thế, Lee vương đã quyết định làm một chuyến đi săn. Junsu biết điều này, tất cả mọi người trong thành Noksu cũng biết điều này và AhKy cũng biết điều này.


      Junsu cẩn cẩn dực dực theo chân AhKy đi giữa hàng cây gai, vạt trước bạch y của AhKy kéo lê trên nền lá và cây gai nghe sột soạt.


      “ Ca~ Ca vẫn đang đi theo ta đúng không? Tiếc thật, đến lúc này ta vẫn không thể nhìn thấy ca ca yêu quý của ta.” AhKy mỉm cười buồn, Junsu giờ cũng không quá bất ngờ với những màn tự nhủ của AhKy nữa, chỉ là cậu vẫn còn chút hoài nghi về ‘Ca’ mà y vẫn nhắc đi nhắc lại. “Ca biết không? Có lẽ ta là nghiệp chướng do phụ mẫu tạo ra, thọ trên dương thế của ta tuy ngắn ngủi nhưng đã làm tổn thương không biết bao nhiêu con người, mà hối hận nhất chính là đã lợi dụng tình cảm của JungSoo ca và Chunnie. Tất cả là do ta ích kỉ, ta yếu đuối.”


      Nước mắt lại tuôn rơi, AhKy đứng lặng giữa một khoảng đất trống và nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mặt, ánh nhìn gắt gao đến mức tưởng như đã xuyên thủng không gian để thấy rõ được linh hồn bám theo y. Bàn tay y đưa lên, run run chạm vào hàn khí, đúng lúc đó, Junsu cũng đưa tay lên chạm vào gương mặt nhợt nhạt của AhKy.


      “ Kim.Jun.Su và Kim AhKy.”


      AhKy mỉm cười, thì thầm từng chữ.


      Junsu rụng rời chân tay, hoảng hốt nhìn mũi tên xé gió lao thẳng vào ngực y khiến tiên huyết phun ra đỏ thẫm một màu. Bạch y tan nát ngã xuyên qua thân ảnh của cậu.

      Mình lovesubeo tự hào là một fan của JYJ^^
      Trả lời kèm Trích dẫn Trả lời kèm Trích dẫn

    10. Who Said Thanks:

      Nhím 화화 (04-14-2015)

    11. #97
      Junior member
      Nhím 화화 is on a distinguished road
      Nhím 화화's Avatar
      » Join Date
      Nov 2014
      » Posts
      1
      Points
      1.52
      Total 'Thanks' Received by This User :
      3 For This Post
      3 Tổng số
      Hi Bya ^^
      Hình như từ khi đăng kí nick ở đây thì đây là lần đầu tiên mình comment ý ^^ Nhưng hôm nay ngồi đọc 1 hơi hết 38 chap thì mình nghĩ phải comt cho Bya :D
      Fic cuốn hút mình ngay từ đoạn đầu tiên. Thực sự mình vẫn tò mò cái kiểu đa nhân cách của Su ở đây, không biết cuối cùng, đâu mới là con người thật của Su nữa
      Túm lại thì cũng ko biết nói gì nhiều, chỉ là muốn comt cho Bya, muốn cảm ơn Bya nhiều thật nhiều và đương nhiên vẫn là rất rất trông chờ vào những diễn biến tiếp theo của fic. Iêu Bya
      Bya fighting!!!

      Mình Nhím 화화 tự hào là một fan của JYJ^^
      Trả lời kèm Trích dẫn Trả lời kèm Trích dẫn

    12. Who Said Thanks:

      (07-14-2016) , lovesubeo (07-13-2015) , YooChunlover_ (06-23-2015)

    13. #98
      Member
      lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute lovesubeo has a reputation beyond repute
      lovesubeo's Avatar
      » Join Date
      Feb 2012
      » Posts
      105
      Points
      1,068.08
      Total 'Thanks' Received by This User :
      1 For This Post
      632 Tổng số
      Part 3.


      Jung Yunho từ giang hồ mời đến một vị thần y tính tình cổ quái. Từ cách ăn vận đến lối hành xử của y đều khác với người thường, ban đầu khi nhìn thấy y một thân hồng phục, mái tóc vấn cao đính nơ hồng nghênh ngang đứng trước mặt, Park đế đã khước từ để y vào phòng của Kim Hoàng phi.


      “ Hừ, tại sao để đến thế này mới mời ta tới.” Y quát lên nhặng xị, mảnh chỉ vàng rung lên theo cơn nghiến răng của y với đám nam nhân đứng hai bên, bao gồm: Hoàng đế Park Yoochun uy nghiêm, Jung đại tướng quân đỉnh đỉnh đại danh cùng Hoàng hậu nương nương mị hoặc.


      “ Trẫm…”


      “ Ta….”


      “ Tiểu đệ của ta thế nào?” – Hoàng hậu đạp hai nam nhân kia qua một bên, xán lại ôm tay của hồng y kỳ quái nam tử, dồn dập hỏi.


      Jung tướng quân đứng một bên dù lo lắng nhưng vẫn nhíu mày, theo gã được biết sau thời gian dài làm bạn lâu năm với tên Hồng quỷ thần y này thì…y tuyệt sẽ không để ai chạm vào người, nếu tên nào vô ý mạo phạm tất sẽ nhận một cước bay vạn dặm a. Vậy mà, hoàng hậu lúc này có thể thản nhiên lay rũ đến nỗi tay áo của y nhăn nhúm, nước mắt nước mũi vương tùm lum mà không hề hấn gì.


      “ Thu cái điệu bộ bánh bèo của ngươi lại chút đi.” Hồng y nhẹ nhàng đẩy hoàng hậu ra, trực tiếp dùng tay vặn vẹo cái bản mặt tái nhợt của người nằm trên giường. Tên nhóc, ha ha cuối cùng cũng có một ngày ta sờ được lên mặt ngươi, hồi nhỏ ta muốn bẹo má ngươi cũng không cho…Giờ véo ngươi chết này, ha ha, tiểu tử da mặt còn mịn hơn ta, chẳng trách sư huynh đệ cưng ngươi như vậy!!!



      “ Thần y?” Cả ba người đồng thanh, hết nhìn vẻ mặt ngơ ngác của thần y lại nhìn đến gò má trắng nhợt giờ đỏ ửng vì bị véo của Junsu.



      “ Ờ,” Đằng hắng vài tiếng, hồng y nam tử lấy lại vẻ mặt nghiêm túc nói tiếp. “ Vết thương sâu nhưng không chí mạng, yên tâm đi, tên tiểu…ý ta là, Kim Hoàng phi phúc lớn mệnh lớn, sẽ sớm lành lại thôi.”


      ọe, Kim Junsu, đệ nợ ta một mạng nha, lần này ta cứu đệ, để xem lần sau đệ có lên mặt với ta được không? Mà tên tiểu tử này cũng thật là….







      Park Yoochun nằm hẳn lên giường bệnh, ôn nhu kê cánh tay mình làm gối cho Junsu.


      Thực tâm hắn mà nói, khi túc trực bên cậu, lòng hắn không khỏi quặn thắt, đau đớn đến bất kham mỗi lần thấy vầng trán thanh tú kia nhăn tít lại, mồ hôi ướt đẫm cơ thể lúc Junsu lên cơn mê sảng và cơ thể cậu thì không ngừng quằn quại.


      Bất quá, hắn đành cởi bỏ ngoại y, để thân trên xích loã, tình nguyện làm chiếc lò sưởi áp lấy thân ảnh yếu ớt.


      “ Đến bao giờ nàng mới tỉnh đây? Xiah, nàng đã ngủ lâu lắm rồi a~” Hắn thổi nhẹ lên vành tai cậu và thủ thỉ. “ Nàng xem, vì nàng đến cả triều chính ta cũng đẩy cho Hoàng hậu ca ca rồi, bất kể ngày đêm ta cũng đều ở bên nàng, thôi thì vì ta mà mau mau thanh tỉnh đi có được hay không?


      Ta biết lão thiên đang trừng phạt vì sự vô tình của ta! Ta đã khiến không chỉ nàng mà tất cả cung phi trong hậu cung phải chịu uỷ khuất cùng đơn độc nhưng…Xiah…nàng hãy tỉnh lại đi. Chỉ cần nàng tỉnh lại, nàng nói gì ta cũng nghe theo. Xiah, ta thừa nhận là do ta ích kỉ, là do ta cứng đầu…Xiah…hãy cho ta một cơ hội, ta muốn thử .... tiếp nhận nàng…”


      “ Thử tiếp nhận ta ư?”


      Đột nhiên bên tai hắn vang lên thanh âm khàn khàn. Vì quá bất ngờ, nhất thời hắn cứ nghệt mặt nhìn thân ảnh trắng nõn nằm trong vòng tay mình. Hóa ra do quá mải miết chìm trong dòng tâm sự của hắn, vì quá sợ hãi khi phải nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của cậu, hắn hoàn toàn không để ý thấy rèm mi của người kia đã lay động một lúc lâu. Xiah của hắn đã tỉnh. Đôi mắt màu hổ phách trong suốt như mắt mèo xoáy sâu vào tâm can hắn, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng chạm vào gò má đã ướt nước từ bao giờ và thậm chí còn không để hắn định thần lại, làn môi anh đào nhợt nhạt đã ôn nhu mút lấy môi hắn, cái lưỡi nhỏ tách môi hắn ra điệu nghệ lách vào khiến tân dịch dây dưa triền miên.


      “ Thế này đã đủ để ta xoá hình bóng người ấy trong bệ hạ chưa?” Junsu nói trong làn hơi, cảm giác đau đớn bất kham dội lên từ vùng ngực khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn.


      Đau lòng nhìn cậu, hắn miết ngón cái lên má nựng nhẹ im lặng không nói. Trong lòng hắn lúc này thực loạn, lòng tự tôn của hắn không cho phép hắn được quên AhKy nhưng chính hắn cũng không đành lòng khi chứng kiến Xiah uỷ khuất.


      Thấy bộ dạng hắn như vậy, Xiah chỉ cười buồn. Xiah không phải Junsu, đúng thế, Junsu vẫn trốn không chịu ra là do y không muốn đối mặt với trái tim mình, còn Ma Đế ư, nghĩ sao khi một kẻ chỉ quen ngửi huyết tinh chốn sa trường lại chấp nhận nằm trong vòng tay nam nhân nói lời ủy khuất, nếu Junsu ép gã như vậy thì e rằng, Park đế bây giờ chỉ còn là một đống thịt bầy nhầy bất động thôi. Vì thế ứng phó với hoàn cảnh này, hai người họ vẫn là nhẫn tâm đẩy tâm hồn yếu đuối Xiah ra nghênh chiến. Park đế không phải người Xiah yêu, chắc chắn thế, cậu tuy là kẻ yếu ớt nhất trong ba nhân cách nhưng lại là kẻ tỉnh nhất, rành sự đời nhất, cậu hiểu rồi sẽ có một ngày cậu với gã phải tan biến để nhường lại sự sống duy nhất cho y, vậy nên, cậu không muốn khi mình và Ma Đế ra đi, y sẽ lại trở thành kẻ cô độc, cậu muốn thay y sắp xếp một chút. Nhưng Xiah đâu thể quên rằng tình cảm là thứ chẳng thế nào ép buộc, trong lòng Park đế chỉ có một bóng hình, hiện tại hắn đang cố chấp lấy người này để lấp vào chỗ trống của kẻ kia, vì thế lấp quá nhiều đến nỗi hắn chẳng thể phân biệt được chân chính trong lòng hắn bây giờ có ai? Là AhKy mà hắn vì quá yêu đã biến thành chấp niệm? Hay Junsu người đã thay thế được AhKy mà vá lại tâm hồn đang thương tổn cho hắn?


      “ Ta hiểu rồi, bệ hạ…”


      ...


      “ Ta muốn rời khỏi đây.”


      Ngoài cửa phòng trong Hành cung của Hoàng đế, Junsu quắc mắt nhìn mấy tên lính canh đang dàn hàng đứng trước mặt cậu, biểu tình không khỏi giận dữ.


      “ Hoàng phi nương nương, xin người tha tội cho chúng nô tài, chúng nô tài cũng là do bất đắc dĩ thôi. Bệ hạ trước khi lên triều đã hạ chỉ phải giữ Kim hoàng phi lại cung của bệ hạ, hảo hảo nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho đến khi lành bệnh không thì một bước cũng không được li khai.”


      “ Ngươi…Ta muốn về cung của ta.”


      Junsu tức giận nắm tay thành quyền, trong tâm cậu diễn ra cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội giữa nhân cách Xiah và Junsu để ngăn bản thân không một chưởng giết hết những kẻ cản trở.


      Cảm nhận được sát khí phát ra từ người trước mặt, tên lính canh đổ mồ hôi hột khổ sở nói.


      “ Hoàng phi, thực sự là bọn nô tài không thể kháng chỉ được, mong Hoàng phi tha tội.”


      “ Con mẹ nó, ta có phải tù nhân đâu mà giữ ta ở lại đây?” Junsu tung một quyền vào cánh cửa khiến nó rạn nứt nhưng không may lại vận sức khiến vết thương nhói lên làm cậu nhăn mặt. Thấy thế tên lính có phần hoảng hốt đỡ lấy cậu nhưng Junsu lạnh lùng gạt ra.


      “ Tránh ra mau.”


      “ Nương nương…người…”


      “ Nếu không tránh ra, ta sẽ giết chết ngươi.”


      “ Nhưng bệ hạ đã hạ chỉ…”


      “ Một bản thánh chỉ nhỏ nhoi mà dám trói chân ta ở đây ư?”


      Junsu nhếch môi cười khẩy, thanh âm khàn khàn thoát ra nhẹ nhưng băng lãnh.


      “ Ryu Sang, xử đi!”


      Mấy tên lính nghi hoặc nhìn quanh nhưng chưa kịp nhận biết điều gì thì từ cơ thể chúng, dòng huyết đỏ phun ra bắn cả vào bạch y của Junsu. Junsu liếc mấy cái xác đổ xuống rồi nhún vai cởi phăng ngoại y đẫm máu ném phủ lên, cậu chẹp môi tiếc nuối.


      “ Cứng đầu nhưng khá trung thành đấy, tiếc thật!” Rồi quay sang Ryu Sang đang thu kiếm.


      “ Thiếu gia, vết thương của người…” Ah In đứng cạnh Ryu Sang nhịn không được hỏi, dù sao mấy ngày qua, gã cũng ăn không ngon ngủ không yên chỉ vì lo cho thương tích của cậu, chính xác là một phần khác trong cơ thể cậu.


      “ Xiah hắn không sao đâu, ngươi đừng lo.” Junsu lạnh nhạt phủi tay. Ách, huyết nhục mơ hồ thấm qua lớp băng nhuộm đỏ cả tập y rồi. Cậu cau mày nhìn ngoại y đã bị mình ném đi từ nãy rồi lại nhìn ra ngoài trời.


      “ Ta…thực ra ta lo cho sức khoẻ của người…ta…” Ah In bối rối, lời nói của Junsu cũng ít nhiều khiến gã bị thương tổn, gã thực sự lo cho cậu mà. “ Thiếu gia, ngài hãy khoác tạm ngoại y của ta đi.”


      Junsu hơi ngẩn người nhìn, trước nay ngoại trừ sư phụ và các sư huynh đệ của Thiên Tú các thì chẳng ai quan tâm đến cậu, có lẽ do tính khí khá thất thường của cậu và Ma đế mà đã gây thù chuốc oán với rất nhiều nhân sĩ trong giang hồ. Nhưng nghĩ lại thì cũng phải, ai nói trong người cậu còn có thêm một Xiah nhu mì khiến gã thương yêu, hóa ra vẫn chẳng có kẻ nào thực tâm thương một kẻ như ta và ngươi, Ma Đế ạ!


      “Thiếu gia, giết người trong cung thế này.... không sao chứ ạ?” Ryu Sang khó hiểu hỏi, mặc dù Kim Hoàng Phi – Kim Junsu đang ngày một thay đổi trong hậu cung đến nỗi Hoàng hậu còn chẹp miệng, tiếc nuối nhớ về ngày cậu mới vào cung nhưng ... như thế này có phải hơi quá rồi không?


      Kim Junsu bình thản để Ah In hầu hạ mình mặc thêm áo, không đáp, tác phong hành sự sốc nổi này đúng không phải là của cậu nhưng cậu thực sự không muốn tiếp tục phải ở đây để nhìn bản mặt của Park Yoochun thêm một khắc nào nữa. Cuộc nói chuyện của hắn với Xiah đêm qua, cậu đều đã nghe cả, khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt chần chừ của hắn, cậu đã thực sự thất vọng cùng phẫn nộ.


      Thử tiếp nhận ư? Ta phi, đường đường là một đại nam nhân đỉnh thiên lập địa mà phải nằm dưới thân kẻ khác, chờ được thụ sủng? Kim Junsu ta đâu phải kẻ hèn mọn dễ bị người khác thao túng như thế?



      “ Ca có chuyện rồi!”


      Bỗng nhiên có bóng đen từ đâu đạp tung cửa sổ nhào vào, xô cả vào Ryu Sang đang thi hành nhiệm vụ. Ah In đứng cạnh Junsu gần như ngay lập tức rút trường kiếm đứng chắn trước mặt cậu, còn Junsu thì mỉm cười nhìn bóng đen vừa xuất hiện đúng như dự đoán trước.


      “ Min Ji tiểu thư!” Ryu Sang ôm lấy đầu u một cục, ai oán kêu lên.


      “ Muội lúc nào cũng ồn ào vậy a~ Không sợ bị phát hiện huh?” Junsu dịu dàng đỡ cô bé đứng dậy khỏi người Ryu Sang rồi xoa đầu, Min Ji thấy ca ca coi mình như tiểu gia hoả thích chạy loạn thì có vẻ không hài lòng lắm, gạt tay cậu ra phụng phịu, “ Ca! Min Ji không còn là hài tử nữa đâu, ca xem, Tae Yang ca giao cho Min Ji đến báo với ca chuyện phái Huyết giao đây này.”


      “ Phái Huyết giao làm sao?” Junsu ngừng lại đôi mày hơi nhướn lên.


      “ Bên Xà Cốc dạo gần đây xuất hiện Thần nữ mới thay thế cho kẻ lần trước bị ca giết,” Min Ji nghiêm giọng.


      “ Thần nữ mới? Sao không ai báo cho ta?” Junsu cau mày liếc nhìn Ryu Sang khiến Ryu Sang lạnh gáy, lúng túng đáp. “ Tại thiếu gia bắt nô tài ở mãi trong cung, đến khi người về, nô tài mừng quá nên…”


      “ Ngươi im miệng đi, lát ta xử ngươi sau.” Junsu hừ lạnh, cậu khoanh tay nhìn Min Ji, hiểu ý ca ca nàng nói tiếp.


      “ Junho ca nói không biết có phải là ngẫu nhiên không mà chính thời điểm cô ta xuất hiện cũng là lúc những phần tử bất hảo của Huyết giao nổi lên làm phản. Muội còn nghe phong thanh, cô ta là tiên nữ giáng trần, có khả năng hô mưa gọi gió nên hầu hết nhân sĩ trong giang hồ đều rất e sợ”


      Rầm.


      Cái bàn nứt đôi, Junsu nghiến răng kèn kẹt.


      “ Qúa bận rộn với mấy chuyện ở trong cung nên ta không có thời gian để ý đến mấy kẻ của Huyết giao, bọn lớn gan này. Ta phải một đao chém hết chúng mới được, Ryu Sang…”


      Liếc sang Ryu Sang, Ryu Sang chỉ nhún vai “ Thiếu gia đừng có nhìn nô tài, nô tài không làm ảnh tử của người ở đây nữa đâu, lỡ như Park đế hắn động dục thì nô tài biết làm sao?”


      “ Cứ giết chết hắn đi!”


      Ryu Sang vẫn đủng đỉnh, điệu bộ như trêu tức Junsu. “ Nô tài mà giết hắn thì cái mạng nhỏ này e không giữ nổi.”


      “ Ngươi…”


      End chap 38.

      Mình lovesubeo tự hào là một fan của JYJ^^
      Trả lời kèm Trích dẫn Trả lời kèm Trích dẫn

    14. Who Said Thanks:

      Nhím 화화 (08-01-2015)

    new reply

    Thông tin về chủ đề này

    Users Browsing this Thread

    Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

       

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình